Lucid dream đặt ra nhiều câu hỏi sâu sắc về bản chất của ý thức và thực tại. Khi con người có thể ý thức rõ ràng trong giấc mơ, ranh giới giữa cái “thật” và cái “ảo” trở nên mờ nhạt hơn bao giờ hết. Từ góc nhìn triết học, lucid dream gợi nhớ đến những vấn đề kinh điển như “Làm sao ta biết mình đang tỉnh?” hay “Thực tại có tồn tại độc lập với nhận thức không?”. Trong giấc mơ tỉnh thức, người mơ trải nghiệm một thế giới hoàn chỉnh, có cảm xúc, không gian và thời gian, dù biết rằng nó không tồn tại bên ngoài tâm trí. Điều này cho thấy trải nghiệm chủ quan có vai trò quan trọng không kém gì thực tại khách quan. Một số triết gia cho rằng lucid dream là minh chứng cho khả năng tự phản tỉnh của ý thức, nơi con người vừa là chủ thể trải nghiệm, vừa là người quan sát chính trải nghiệm đó. Khả năng này cũng xuất hiện trong thiền định sâu và một số trạng thái ý thức đặc biệt khác. Do đó, lucid dream không chỉ là hiện tượng sinh lý, mà còn là cánh cửa để suy ngẫm về bản chất của cái tôi, của nhận thức và của thế giới mà chúng ta cho là “thực”.
